Về những người tình

 

Từ khi biết chộp hình là gì tui đã trải qua bao cuộc tình – chóng vánh có mà bền lâu có, bị lôi cúôn bởi đam mê nhất thời hay tính nết lâu dài cũng đều có hết.

Xin ghi lại những đoạn tình với máy phim dưới đây.


Lomo-không-tên-underwater

Xin thông báo là cơn cuồng lomo của tui đã trở lại :”) Và tui đã lao đầu và bể đau thương với cái sự chụp máy phim được  1 tuần lễ nay. Người em kết nghĩa hiện tại của tui là một cái máy không tên không tuổi đồ made in China và nói thiệt là cho tới khi đi nhận hình chiều nay tui không tin tưởng ẻm có thể chụp được hình =))))) Nhưng mà nhìn chung thì em tui rất dễ thương, em màu trắng bỏ trong cái hộp nhựa trong suốt có khóa hồng – vì theo lời nhà sản xuất là ẻm chụp được dưới nước nhưng có cho vàng tui cũng không thèm rờ tới cái chức năng đó. Vấn nạn mang tính chất toàn quốc của tui là không có chỗ mua phim vì tui không cam lòng nhìn một cuộn phim mắc bằng 1/3 giá trị cái máy :-w. Với lại mỗi lần chụp thì cái lò xo của em có hơi vấn đề tí chút, bấm đúng huyệt ẻm mới chịu kêu cái “tạch” nên tui vẫn chưa đủ can đảm mang ẻm đi chụp người (sợ chụp ra xong người mẫu coi rồi chọi dép :D).


Holga 135 BC

Vào một đêm mưa gió bão bùng, em Holga của tui đã đến.
Một niềm sung sướng tràn ngập trong tâm hồn.
Tui đã đặt tên em là Julian :”>, khi nào vui sẽ gọi Jules cho nó gọn (đọc là Jun chứ không phải Giun nha, tôi kỳ thị loài sinh vật đã xấu mà còn xí đó).
Tui xin mạn phép so sánh em kỳ diệu của tui với một cái hộp chocolate :), không bao giờ biết được bên trong có gì 😀 Chụp em mà tui phải vận dụng mọi cảm quan lẫn khả năng đoán mò của mình, dám nhờ em có khi học hình họa tui sẽ dựng hình nhanh như tên lửa cũng nên 🙂


Nikon FM2

Vì một sự  rất tình cờ, tu được thừa hưởng em Nikon FM2 của ba tui.

Hình như hồi xưa ẻm cũng xứng hàng hoa hậu trong làng ảnh ọt, tiếc là từ khi ba tui có cái Cyber shot ẻm bị cất vào tủ trùm mền hồi tưởng lại một thời đã qua. Cá nhân tui rất thích ẻm, dù bộ phận đo sáng của ẻm đã teo, tương đương với việc chụp ẻm tui còn phải vận dụng tài bói toán đóan mò nhiều gấp đôi để cân sáng cho hạp lý. Chuyện tốt lành là ẻm chụp được trường ảnh từ  cạn tới sâu, rất tâm đầu ý hợp với những người khoái chế bokeh (nhưng đa phần thất bại) như tui. Hiện nay em Julian của tui đang chờ ngày mặc áo mới (tức đợi gom đủ tiền mua màu về thay xiêm y cho ẻm) – trong lúc chờ đợi tui tập chụp bằng em FM2 này. Rất chi thú vị 😀


Nikon FE

Một ngày đẹp trời nọ em Nico nico (tức Nikon FM2 của ba tui) cũng đã từ giã cuộc đời bất thình lình. Dẫu biết sinh-lão-bệnh-tử vốn là quy luật tất yếu của cuộc đời, tui vẫn không khỏi đau buồn vô hạn. Cứ như một phần ký ức tuổi thơ của tui đã mãi mãi biến mất vậy.

Tui mua em Nikon FE này vào tháng 10/2016, còn nhớ lúc ấy mong chờ từng ngày xem em có tới kịp để mang đi New Zealand hay không. Rút cuộc New Zealand thì không đi mà máy cũng tới không kịp. Em FE này tui mua từ eBay của một ông chú người Nhật siêu đáng yêu, trong hộp còn tặng kèm 2 gói ochazuke để rắc vào cơm đổ nước sôi vào ăn nữa.

Em FE dáng người mạnh mẽ, đen tuyền một màu óng ánh. Em sạch sẽ gọn gàng thơm tho tới không ngờ, tìm mãi ko ra một vết sứt sẹo (cho nên sau này em mà có trầy trụa hẳn là do tôi đối với em không tốt). Điều kỳ diệu nhất là đo sáng của em còn hoạt động, nhờ đó tui mới biết xưa giờ mình chụp cùi mía là do dốt đo sáng chứ không có lý do cao siêu gì. Ai bảo chụp mà đo sáng bằng niềm tin lăn ra đây cho tôi chửi phát. Đã tốn công đầu tư thì phải cho trót, phàm là người thì phải ham học hỏi, sử dụng máy có đo sáng đúng (hay gần đúng) cũng là một cách học hỏi cực kỳ nhanh và tốt. Nhờ đó mình mới cảm nhận được vùng tối vùng sáng, canh sáng ở đâu là tốt, chỉnh tốc chỉnh khẩu liên quan với nhau như thế nào. Chắc tay rồi hẵng ra manual. (à dĩ nhiên nếu máy đã chết đo sáng thì cũng phải đọc rồi tìm hiểu sunny16, reflective và incident metering khác nhau ra sao, .etc hơn là cứ vặn vẹo hú hoạ).

Cho tới giờ em FE chưa hề làm mình thất vọng.


Olympus PEN-EES

Đây là trong một cơn sân si với đời khác =))))) Lại cũng từ eBay (hình như mình bị liều?). Đã chụp qua 3 cuộn phim mà tới giờ mình vẫn không biết em Áo lâm ba nhà mình có bị hư gì hay ko nữa, vì mỗi cuộn nhây thành cả mấy tháng ko thể nhớ nổi lúc đó mình set auto hay chụp manual =)))))))

Em Áo lâm ba này là một công cụ kể chuyện tuyệt vời, street photography có em là xịn. Mình có thể chụp từ trong nhà ra ngoài ngõ, trên tàu điện ngầm tới dưới sân ga, trong công ty và ngoài chợ. Đặc biệt là trong nhà, sáng rõ không ngờ.

Cầm Áo lâm ba làm mình nhớ tới cảm giác của Julian the Holga 135 – từ lấy nét tới canh sáng mình hoàn toàn không kiểm soát được gì =)))))) Nhưng kính của em Olympus ra ảnh rất trong, các bạn có thể tham khảo các cuộn half frame của mình.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s